Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013

                                   CHUYỆN CỦA NÓ….!!!!!!

 Đã lâu lắm rồi nó ko còn tâm trạng để mà viết bài về cuộc đời của nó nữa,từ cái ngày nó quyết định ôm con ra đi,nó nghĩ cuộc sống 2 mẹ nó giờ như ngọn đèn trước gió vậy,có j vui,có gì hay để mà viết,1 chuỗi ngày buồn bã,vậy mà hôm nay nó ko ngủ,nó ngồi nghĩ mien man,nó muốn viết cái gì đó thật nhiều thật nhiều,để nó ko phải khóc nưa,nhưng rùi…nó lại khóc…
      Nó khóc…khóc đến mệt lả người, đã 2 năm rùi nó khép lòng mình lại,cũng có vài anh ngỏ lời với nó,hứa lo lắng cho nó và con,nhưng nó chỉ cười xem như đùa mà ko suy nghĩ,sao giờ…lúc nó gặp a,cảm giác nó than thuộc anh lắm rùi……a hiền,ko nói j với nó,chỉ là âm thầm lo cho nó thôi mà,có cái gì đó chân thành nơi anh,nó tin anh.và rùi…hình như nó nhớ anh thì phải,nó dặn lòng ko đc nhớ,vì nhớ là sẽ iu,mà nó thì còn quyền j mà iu ai nữa cơ chứ….nó hư quá….
         Những ngày nó ở nơi đó thật vui,nhưng sau thẳm trong lòng nó đã bị 1 vết cắt…đau lắm…nó từng đọc của ai đó có câu…”Mắt ko thấy,tai ko nghe,thì tim sẽ ko đau “…cơ mà ai mượn nó tò mò cầm vào máy đt anh làm chi,nó biết anh có người iu,nó khóc trong đêm vắng,chỉ mình nó biết….nó đau như nào….2 ngày đc gần anh,đc vui chơi với anh…cũng xem như nó mãn nguyện lắm rùi…..nó say….say đến quên trời quên đất…..:(..
Nhiều khi nó tự hỏi,sao anh lại đi ngang cuộc đời nó,giá như nó ko gặp đc anh thì tốt biết mấy,nhưng có lẽ đó là số phận,lần đầu nó gặp anh…nó bị anh cuốn hút bởi sự chân thành và vui vẻ…khiến nó cứ nghĩ mãi về anh…thời gian nó được ở cạnh anh là thời gian nó vui nhất…lúc đó nó mới biết là nó iu anh mất rùi…ko dừng lại đc nữa…
Giowf thì nó bắt đầu iu,1 tình iu ko sớm ko muộn,nhưng tình iu của nó thành đơn phương mất rùi,nó sẽ xóa mọi kí ức về anh,với tình iu,nó luôn là người thất bại…

          Nó cảm ơn đời đã cho nó gặp anh,để nó có thể biết tinh iu là gì? Có những lúc trong nỗi nhớ nhung vô bờ bến,nó đã hờn dỗi cuộc đời sao cho nó gặp anh để trái tim nó chông chênh như những ngày xưa.
Những giọt nước mắt của nó,có bao giờ biết anh nhớ đến nó ko nhỉ?những ngày tháng sau đó là những tiếng nấc trong đêm,những giấc ngủ phải lịm đi vì mệt mỏi,nó biết anh luôn xem nó như 1 người bạn,nhưng anh của nó ơi.Cảm ơn anh đã trân trọng tình cảm của nó,và để cho nó được iu anh,chỉ như vậy là đủ rùi.Khi nó biết anh có nguwoif iu,nó đau đớn lắm,nó mong anh hạnh phúc dù với bất kì ai hơn và đau đớn với bất kì lí do gì.có lẽ người con gái anh iu là 1 cô gái đáng iu,tốt bụng,anh sẽ hạnh phúc với họ mà,2 người hạnh phúc sẽ có 1 người đau khổ,nước mắt này dành cho ai,cho nó hay cho anh?nếu biết iu lại tim nó đau thế này,thì nó sẽ bước chân ra khỏi tình ái 1 lần nữa,nhưng nó lại lỡ sa chân rùi,nó đang khóc…Những giọt nước mắt có thể xoa dịu đc nổi đau thì hãy cứ mặc cho nó khóc,vì chẳng có thuốc nào làm đc điều đó cho nó cả,nó biết rồi những nhớ nhung anh sẽ phai dần theo năm tháng,đừng ai bảo nó iu đơn phương là ngốc…cảm ơn đời đã cho nó gặp anh.để nó biết iu thương 1 người vô điều kiện là như thế nào…
           Như đêm nay,lại 1 lần nữa nó nhớ anh,nó ko nghĩ nó lại iu anh nhiều đến vậy…nó sẽ ko bắt mình quên anh nữa,vì điều đó quá khó với nó,nó sẽ lưu giữ nó như 1 phần kỉ niệm đẹp đó,vì có lẽ anh cũng là 1 phần của cuộc đời nó mất rùi.



         
VIT CHO ANH....NGƯỜI PHƯƠNG XA.......!!!!!!!!!

 
       Đà nẵng mùa này trở trời, mưa nắng thất thường, và nó một cô gái mạnh mẽ đã phải phát ốm rồi anh à. 

        Sự đau ốm đối với nó như giọt nước nhỏ thôi, chỉ cần ngày nắng lên, giọt nước sẽ bị hong khô rồi tan biến. Nhưng anh có biết không, một giọt nước nhỏ cũng có thể làm tràn ly. Và lúc này, giọt nước của nó đã tràn đầy rồi.

      Nó quá mệt mỏi khi phải chịu đựng trong một thời gian dài tại nơi cô đơn, không có tình người và... nơi không có anh. Nhiều lúc nó tự hỏi “Anh ở đâu trên trái đất này!” vì nó muốn chối bỏ việc anh đang ở trong trái tim nó. Nhưng càng cố hỏi,nó càng đuối sức và mệt mỏi hơn. Cuối cùng thì... nó ốm rồi anh ạ.

      Anh đừng trách nó vì sao nó hay kêu ca nơi nó đang sống, tại sao nó không thể chấp nhận Đà Nẵng như nó chấp nhận anh và nơi phương xa, nhưng nó luôn nói yêu và sẽ chờ đợi. Đơn giản thôi anh à, vì phương xa có anh và nó sẽ không cô đơn khi ở bên anh. Còn ĐN, nó cũng chiều chuộng nó lắm chứ,đổ mưa lúc nó buồn, nắng gắt lúc nó bực bội... ĐN hòa hợp với tính khí của nó, nhưng nó không thích sự giống nhau đó. Vì không thích nên nó mới yêu anh - một chàng trai phương xa.

     Nhưng đã có lúc nó thấy ghét anh. Đó là lúc anh vì công việc mà lãng quên nó.  Vậy mà nó chưa bao giờ cảm thấy ghét phương xa đó. Có lẽ đó là lý do khiến nó quên ngay những điều anh làm nó buồn và thôi ghét anh. Vì anh thuộc về nơi đó.
Nó biết, cô gái nhỏ là nó không thuộc về nó.Nó chỉ đang ở cùng nó chứ không bao giờ thuộc về nó. Thế nên, một thời gian khá dài gồng mình lên chịu đựng, nó đã bị ốm rồi anh ạ.

          Nó sinh ra và lớn lên cùng ĐN, ĐN chưa bao giờ bắt nó phải yêu, phải nhớ, phải quên... Vì đn luôn ở bên cạnh nó, chờ em quay về mỗi lúc đi xa. ĐN nơi có những người nó yêu thương, rất nhiều. Nó đã mù quáng khi yêu anh, nó đã đưa mình vào một chiếc hộp chỉ có nỗi nhớ, nỗi buồn, yêu thương của anh và nơi phương xa đó. Để rồi khi chia tay phương xa, nó rơi vào cô đơn vì anh đã mang những thứ nó đã cố nắm giữ đi xa thật xa.

           Nhưng giờ đã đến lúc nó phải thức tỉnh, phải học cách yêu thương chính bản thân mình và những người ở ngay bên cạnh nó, yêu thương ĐN - nơi nó biết nếu phải rời xa, nó cũng se buồn nhiều lắm.

             Mất mát nhiều, yêu thương cũng thật nhiều. Giờ đây nó lại là cô gái mạnh mẽ giữa ĐN nhỏ bé, không còn rộng lớn như trước đây, vì đã gói gọn lại nằm trong trái tim nó. Đó gọi là yêu thương thật sự anh à, dù một thứ có to lớn đến đâu, chỉ cần yêu thương thì thứ đó cũng sẽ nằm trong tim một người bình thường, bé nhỏ.

          Nó vẫn yêu phương xa, nhưng không phải vì nơi đó có anh mà vì nó nhận ra, trước khi yêu anh, Phương xa đã nằm sẵn trong trái tim nó.
















                 
 NHỚ LẮM NGÀY ẤY......!!!
Hà Nội trong tôi,những nỗi nhớ khôn nguôi,,,cám ơn những người anh người chị mà tôi iu mến,đã cho tôi biết thế nào là yêu thương Hà Nội...Mong lắm có một ngày quay lại nơi này,cùng hàn huyên tâm sự tỉ tê với những người em iu thương....

Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

ANH ĐI....


Anh hãy cứ đi
về phía cuối chân trời.
Mặc Em đợi một vì sao - của riêng Em
                bé nhỏ
Xòe tay hứng những Có - Không
           rồi không có
chẳng có gì... còn sót lại cho nhau!
Anh cứ đi...
đừng nhìn lại phía sau.
Trăng sẽ khóc theo ngập ngừng nhịp bước
Đoạn đường phía trước
Nước mắt - Nụ cười


sẽ là của riêng Em.



KỈ NIỆM VUI










4 anh em ,,,những kỉ niệm thật đáng nhớ....vui buồn lẫn lộn...đôi khi cãi vả ì xèo...nhưng sâu thẳm 4 anh em tui vẫn iu thương nhau...lém lém

MỘT NGÀY MỚI

Em chào cả nhà,em mới mò vào cái dụ bờ lốc nì nè....thấy nhà ai cũng đẹp hết á...em phoái quá đi...em lang thang nãy giờ rùi,e ngủ đơi...cả nhà ngụ ngon nha