NHỚ.......!!!!!!!
Mấy hôm nay với
nó thật vui…thật vui bên những
người anh chị thân thương
của nó….nhưng sao lạ…nó
luôn tự hỏi,vui nhưng
sao nó vẫn cứ thấy
cô đơn…..giữa mọi
người….nó nhớ anh,nó ƯỚC
gì tại lúc này anh cùng ngồi đây với những người
thân iu của nó,để cùng nhau hàn huyên…tâm sự chuyện
nhân gian,nếu lở nó có vui quá nhậu say,thì có anh lo cho Sao lúc nào trong đầu nó cũng lãng vãn bóng hình
anh,sao nó ko xóa được a ra khỏi cuộc
sống của nó thế này…nó
mệt mỏi quá anh ạ…
Nó gặp anh từ cái duyên trong cuộc sống,nhưng số phận đã an bài cho nó và anh lại ko có phận…Có người bảo nó,tại sao ko làm 1 điều gì đó…để mình được vui hơn…sao cứ phải buồn bã mãi…trong khi nó là người thừa dũng cảm để làm điều đó….nó ko biết nữa,nhưng lí trí bảo với nó rằng,có những điều đừng thay đổi sẽ tốt hơn…có thể nó ko phải là người anh iu nhất,nhưng ít ra nó cũng ko bị mất trắng hoàn toàn…Như tình cảm nó dành cho anh cũng vậy….nó ko nhất thiết người ta phải nhận ra điều đó,chỉ cần tự nó biết nó hiểu là được..vì iu quan trọng hơn được iu mà…..và rồi nó chợt hiểu,dù nó có mạnh mẽ đến đâu,quyết đoán như thế nào…thì trái tim nó cũng chỉ là của cô gái mà thôi…nó từng ghét bản thân đó,vì đã để cho 1 trái tim quá nhạy cảm tồn tại….Ai đó đã từng nói đôi khi cái gì mà nâng niu và trân trọng thì lại vô cùng mong manh và dể vở,cái gì đi đến tận cùng lại chỉ để thất vọng mà thôi,nó vẫn tin vào cảm xúc của nó như bấy lâu nay nó vẫn làm,vẫn tin rằng : con người – sống là để yêu thương,nhưng đôi khi cái cảm giác cô đơn chợt ùa về, nó chợt nhớ 1 bờ vai,chợt thèm 1 cái nắm tay,được đặt bàn tay bé nhỏ của nó giữa lòng bàn anh để đc dổi hờn…và nũng nịu như 1 đứa trẻ….và rồi nó lại khóc….iu thương ai đó ko phải là điều sai,nó ơi…đừng khóc nữa,đừng buồn nữa…cố gắng lên nhé…
Nó gặp anh từ cái duyên trong cuộc sống,nhưng số phận đã an bài cho nó và anh lại ko có phận…Có người bảo nó,tại sao ko làm 1 điều gì đó…để mình được vui hơn…sao cứ phải buồn bã mãi…trong khi nó là người thừa dũng cảm để làm điều đó….nó ko biết nữa,nhưng lí trí bảo với nó rằng,có những điều đừng thay đổi sẽ tốt hơn…có thể nó ko phải là người anh iu nhất,nhưng ít ra nó cũng ko bị mất trắng hoàn toàn…Như tình cảm nó dành cho anh cũng vậy….nó ko nhất thiết người ta phải nhận ra điều đó,chỉ cần tự nó biết nó hiểu là được..vì iu quan trọng hơn được iu mà…..và rồi nó chợt hiểu,dù nó có mạnh mẽ đến đâu,quyết đoán như thế nào…thì trái tim nó cũng chỉ là của cô gái mà thôi…nó từng ghét bản thân đó,vì đã để cho 1 trái tim quá nhạy cảm tồn tại….Ai đó đã từng nói đôi khi cái gì mà nâng niu và trân trọng thì lại vô cùng mong manh và dể vở,cái gì đi đến tận cùng lại chỉ để thất vọng mà thôi,nó vẫn tin vào cảm xúc của nó như bấy lâu nay nó vẫn làm,vẫn tin rằng : con người – sống là để yêu thương,nhưng đôi khi cái cảm giác cô đơn chợt ùa về, nó chợt nhớ 1 bờ vai,chợt thèm 1 cái nắm tay,được đặt bàn tay bé nhỏ của nó giữa lòng bàn anh để đc dổi hờn…và nũng nịu như 1 đứa trẻ….và rồi nó lại khóc….iu thương ai đó ko phải là điều sai,nó ơi…đừng khóc nữa,đừng buồn nữa…cố gắng lên nhé…
Thuận ơi...hạnh phúc là đấu tranh...đấu tranh để tìm cho mình hạnh phúc ko có gì là xấu cả...cố lên em...chị tin rằng rồi hạnh phúc sẻ mĩm cười với em...
Trả lờiXóacám ơn chị gái nhiều,em biết là hạnh phúc là phải đấu tranh...nhưng em đấu tranh để đc j hả chị,khi người ta ko iu mình
XóaLão chúc Em sẽ toại nguyện với mong muốn đó nhé. Chiều thật vui !
Trả lờiXóacám ơn lão nhiều nhiều,,,,em cũng đang hy vọng lão à,,,,chúc lão sức khỏe nhé
Xóa